4rum A2's class

LOVE A2
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share|

TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU QUÝ TỘC Phần 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu May 03, 2012 3:57 pm

avatar
Tài năng của aimya2 Người này hiện đang:
Chức vụ: ::Binh nhì::

Danh vọng:4/1080
Kinh nghiệm:21%

Xem lý lịch thành viên
Thông Tin Cá Nhân
>>Sinh nhật : 11/02/1996
>>Bài gửi : 4
>>Tuổi : 21
>>HOÀNG ĐẠO : Aquarius BẢO BÌNH

Bài gửiTiêu đề: TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU QUÝ TỘC Phần 1

Tiêu đề: TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU QUÝ TỘC Phần 1
Chương 1: Cuộc sống mới
Lộc cộc lộc cộc…
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi. Cô bé đang hướng về ngôi nhà mới của cô. Đó là một ngôi nhà, không phải nói nó như một tòa lâu đài tráng lệ, rộng lớn. Từ nay đây sẽ là nhà cô. Từ từ tiến tới, cô bé run rẩy bấm chuông, bất chợt cánh cửa bật mở, một người phụ nữ trung niên cao, hơi đậm người bước ra với khuôn mặt hiền hậu đang mỉm cười với cô:
- Cháu là Diệp Xuân đúng không?
Cô bé hơi bất ngờ vì nhưng cũng vui vẻ đáp lại nụ cười đó:
- Dạ. Cháu chào bác, cháu là Diệp Xuân.
Người phụ nữa kéo cô vào, nhẹ nhàng đỡ chiếc vali của cô:
- Ừm, ngoan lắm. Bác là Kim, người giúp việc ở đây.
Vừa bước vào ngôi nhà, cô không khỏi ngạc nhiên vì sự to lớn của nó. Cô thầm nghĩ: “ Chậc, thật phung phí, tại sao họ có thể xây ngôi nhà to như thế này chỉ cho 6 “cậu chủ” ở chứ. Lật đật bước theo bác Kim về phòng mình.
Căn phòng không lớn lắm nhưng cũng không phải là nhỏ. Vội vàng cất đồ xong, cô chạy xuống bếp tìm bác Kim, làm vài việc lặt vặt cho bác xong cô liền xin bác cho phép đi thăm trường mới.
Chạy xe đạp dọc con đường đến trường, cây cối xanh um, thẳng tắp, đâu đó có vài bác công nhân đang tỉa tót lại cây cối, đường xá thì khỏi bàn, sạch sẽ và phẳng tắp. Cô phóng nhanh để tận hưởng không khí trong lành và mát mẻ này trong niềm tâm trang thóang buồn. Có lẽ cô đang nhớ nhà chăng. Đạp lòng vòng trên đường, cô mới nhận ra mình đã quên mất đường đến trường rồi. Đi vài vòng với hi vọng mình sẽ tìm lại được đường về nhưng càng đi cô càng thấy lạ. Lúc này cô mới thực sự hoảng loạn. Cô dường như muốn khóc, giờ phải làm sao, ở nơi rộng lớn này, không có người quen, đã thế lúc đi cô còn quên lưu số điện thoại của bác Kim vào điện thoại nữa chứ. Sau một hồi đạp xe “vu vơ” cô dừng xe lại ngồi trên chiếc ghế đá, gục đầu vào tay như muốn khóc lên: “ huhu giờ phải làm sao, mình ghét mình quá, không chuẩn bị gì cả, lạc đường mất rồi” thầm trách mình nhưng cô cũng đâu biết làm gì hơn.
Cùng lúc đó, trên chiếc xe Ford, một chàng trai bất chợt thấy một cô bé đang ôm mặt như có vẻ đang khóc, dáng vẻ thật “ngộ nghĩnh”, anh chợt nở nụ cười. Nụ cười đó càng khiến cho anh đã đẹp nay còn đẹp hơn, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ xung quanh.
Chàng trai chợt cất tiếng: “dừng lại”
Bác tài xế liền phanh gấp, vội vàng quay lại hỏi:
- Có chuyện gì không thưa cậu chủ?
Chàng trai vừa mở cửa vừa trả lời qua loa: “ Không có gì đâu, chú đợi tôi một lát”.
Nhẹ nhàng bước đến chỗ cô bé, anh cất giọng hỏi:
- Em làm sao thế? Em tên gì thế?
Cô bé dụi mắt ngước lên, khuôn mặt tèm lem đến buồn cười, chợt thấy có người cô vội vàng lau đi khuôn mặt sưng húp vì khóc của mình. Anh chàng kia bật cười, chìa chiếc khăn của minh cho cô bé. Cô lặng lẽ cúi đầu nhận lấy, lí nhí nói:
- Em cảm ơn.
Anh ngồi xuống ngước nhìn cô bé đang cúi gầm mặt, anh hỏi lại:
- Có chuyện gì thế? Tên em là gì?
Cô bé hơi khẽ ngước lên. Lúc này cô mới nhìn rõ khuôn mặt thanh tú của chàng trai, bất chợt cô xao xuyến trong lòng trước nét đẹp đó. Đôi mắt nâu của anh đang nhìn cô khiến cô thoáng ngập ngừng. Nếu như không phải do đang ở trong tình huống “thú vị” này chắc cô không khỏi kìm lòng trước ánh mắt đó mất. Cô đáp:
- Em là Diệp Xuân. Em mới đến đây. Em bị lạc đường rồi. Em đang đến xem thử trường mới.
Nói đến đây cô chực như muốn khóc tiếp. Thấy vậy, anh chàng xoa đầu cô nhẹ nhàng nói:
- Anh là Thanh Phong. Em đến trường Lâm Quang phải không?
Xuân ngơ ngác một lúc rồi đáp:
- Ơ, sao anh lại biết thế?
Anh mỉm cười:
- Vì em đường em đi thì chỉ có thế đến trường Lâm Quang thôi.
- Ah!!! Cô bé khẽ nói. “ Thế anh chỉ cho em đường đến trường đó nhé!” cô nhẹ nhàng nói và khẽ ngước nhìn Phong bằng đôi mắt cún con nhất của cô. Anh khẽ bật cười, đáp:
- Không.
Lời từ chối thẳng thừng của Phong như một đòn giáng xuống Xuân, làm cho cô bé chực bật ngửa, cô ngạc nhiên, đơ người trong đến tội nghiệp, thoáng ngập ngừng không biết nói gì, cô thất vọng mặt cúi gầm, buồn bã đứng dậy quay đi, thầm nghĩ: “ huhu, mình tưởng anh ấy tốt chứ, giờ sao bây giờ, chả lẽ tối nay mình ngủ ngoài đường thật hả trời”. Ngước lên nhìn bầu trời đang dần chuyển màu cam cô như muốn khóc vì ý nghĩ của mình, không dấu được nỗi buồn cô vội đứng dậy, cúi gầm mặt quay đi như muốn che dấu khuôn mặt chực khóc của mình, vội chào Phong rồi dắt xe đi:
- Em xin lỗi đã làm phiền, em chào anh em đi, cảm ơn anh về chiếc khăn.
Cuống quít trao trả chiếc khăn cho Phong, cô quay đi. Thấy vậy, Phong chợt kéo tay cô, nở nụ cười chết người của mình giải thích:
- Không, ý anh là sẽ đi cùng em tới trường luôn, nếu em không phiền.
Nghe vậy cô vô cùng ngạc nhiên và sung sướng, nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Phong mà nói:
- Không, không phiền đâu ạ. Em rất vui và cảm ơn anh nhiều nhiều lắm. Không em sợ tối nay mình sẽ lạc và không thể đến trường hay về nhà mất.
Phong ngạc nhiên trước thái độ của cô bé này, mới này khuôn mặt chực muốn khóc, giờ lại cười toe toét như đứa trẻ này, anh không khỏi không khỏi bật cười lớn:
- Haha…, em thú vị thật đấy.
Lúc này, Xuân chợt giật mình trước thái độ thái quá của mình, cô đỏ mặt, vội vàng đẩy Phong ra, ấp úng xin lỗi
- Em… em xin lỗi…em không cố ý…em… cư xử hơi quá, mong anh… bỏ qua…
Vừa nói, mặt cô vừa đỏ lên vì xấu hổ :” trời ơi, mình ngốc quá mà, lỡ anh ấy ghét mình bỏ mình, không dẫn mình thì sao”. Cái ý nghĩ đó thoáng qua cũng đủ khiến cô sợ rồi. Nhưng trái ngược với ý nghĩ của cô, anh mỉm cười nhẹ nhàng xoa đầu cô:
- Không sao đâu. Em đừng lo quá như thế. Nào chúng ta đi thôi.
Cô chỉ biết cười trừ. Rồi anh bất chợt leo lên xe cô chờ đợi:
- Nào lên xe đi, anh chở cho.
Thoáng ngơ ngác nhìn anh, cô hỏi:
- Ơ, sao thế được? Anh không cần làm thế đâu? Mấy chú kia đang đợi anh kìa. Anh chỉ cần để em đi theo xe anh cũng được rồi. không thì chỉ cần anh chỉ đường cho em là được lắm rồi ạ. Em cảm ơn anh nhiều lắm.
Cô mỉm cười bối rối. Nhưng anh có vẻ cương quyết:
- Không sao. Em lên xe nhanh lên. Trời sắp tối rồi. Không thì anh bỏ em lại.
Nhìn anh mỉm cười tinh nghịch, khiến cô thoáng ngập ngừng rồi cũng leo lên xe. Suốt dọc đường đi, cô chỉ dám im lặng, nắm nhìn khung cảng xung quanh. Cô ngồi im, không dám nhúc nhích. Cô biết mình mập, sợ sẽ làm anh thêm mệt. Bất chợt anh dừng xe trước một cánh cổng to. Lúc này cô mới chợt tỉnh khỏi suy nghĩ mông lung của mình. Cô ngước lên nhìn cánh cổng to cao. Đằng sau cánh cổng là ngôi trường mới mà cô sẽ học. Ngôi trường to lớn, đồ sộ đến ngỡ ngàng. Dù biết đây là ngôi trường dành cho các “cô ấm”, “cậu ấm” của các tập đoàn hàng đầu thế giới hay các nước học tập nhưng không thể nào không ngạc nhiên vì nó. Ngôi trường được bao quanh là khu vườn tuyệt đẹp, được chăm sóc cẩn thận, tao ra những hình “ngộ nghĩnh”. Con đường tới trường, được lát gạch phẳng phiu, xa xa đằng kia, cô có thể thấy là một cái hồ to với cây cầu bắc qua. Ngôi trường quả thật rất rất đẹp. Cô không nghĩ cả đời này mình có dịp học trong ngôi trường như thế. Hẳn cô sẽ rất sung sướng nếu như cô đến đây để trả nợ giúp bố của mình.


Chương 2
Nhà cô thật ra cũng không phải là nghèo khổ, túng thiếu. Bố mẹ cô đều là người tốt, dù không giàu có nhưng cũng không phải nợ nần ai. Thế nhưng năm cô 15 tuổi, nhà cô phải gánh chịu một cú shock khủng khiếp. Bố cô do là người tốt, lại là một nhân viên giỏi nên bị nhiều người ganh tị, ghen ghét trong công ty làm, thế rồi họ lừa bố cố, khiến cho gia đình cô phải gánh chịu món nợ hơn 100000 USD. Kể từ ngày đó, cô bé Diệp Xuân 15 tuổi, không còn có thể hồn nhiên vui tươi như bao bạn bè cùng trang lứa. Cô bắt đầu làm thêm, học tập, tích góp từng đồng một để phụ giúp gia đình. Mặc dù chỉ là con thứ nhưng cô vẫn đứng ra lo việc thay cho bố mẹ cô để họ kiếm tiền và cho chị cô theo học nốt cao học. Chính cô đã ngăn cản chị cô từ bỏ ý định học cao học của mình. Dù hoàn cảnh gia đình như vậy nhưng cô vẫn vui vẻ và yêu bố mẹ cô nhất, già đình vẫn là nơi mà cô yêu quí nhất và tự hào nhất. Đến một buổi tối, cô bé đã 17 tuổi vừa đi làm thêm về, cô gặp một người đàn ông trung niên ngoài 50 tuổi, khuôn mặt lạnh lùng ít, ông nói với cô( do cha mẹ đã đi làm xa):
- Tôi là Minh, thư kí của chủ tịch tập đoàn AJ.
AJ là một tập đoàn lớn, là người có ảnh hưởng rất lớn tới nền kinh tế cũng như xã hội của nước Việt Nam. Ngoài ra nó còn rất phát triển ở nước ngoài. Nắm trong tay hàng trăm khu nghỉ dưỡng nổi tiếng ở California, Caribie, Hawai,…; những bệnh viện hàng đầu về chất lượng và sự hiện đại. Ngoài ra tập đoàn AJ còn nắm giữ nhưng ngân hàng quan trong ở nhiều nước… và tập đoàn AJ còn thâu tóm được cả thế giới ngầm. Nói chung, tập đoàn AJ là một tập đoàn rất lớn. Ngay cả đứa trẻ 3 tuổi cũng phải biết đến.
Cô hơi giật mình nhưng cũng lễ phép đáp lại:
- Vâng, cháu chào chú. Rất vui được gặp chú. Không biết hôm nay chú đến đây có việc gì quan trọng không ạ?
Nhìn khuôn mặt ngây thơ, trong sáng của cô bé này, ông thư kí không khỏi ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh và lời nói cứng rắn của cô bé. Dù gì ông cũng là thư kí của một tập đoàn lớn, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ, khiến ai cũng không khỏi run sợ. Ông khẽ mỉm, gật đầu hài lòng rồi đáp:
- Tốt, chào cô. Ta tới đây có một thông điệp muốn gửi tới cho cô từ chủ tịch. Nhà cháu đang nợ tập đoàn AJ hơn 100000 USD. Đó không phải là số tiền nhỏ đối với nhà cô.
Nói đến đây ông dừng lại quan sát nét mặt của cô bé ngồi đối diện mình. Hơi chút ngập ngừng, cô bé khẽ đáp:
- Dạ, cháu sẽ cố giúp trả lại tiền cho tập đòan sớm nhất có thể.
Ông khẽ cười trước câu trả lời dường như không thể thực hiện được đối với hoàn cảnh của một cô bé ngồi trước mặt mình nhưng ông cũng thầm khâm phục quyết tâm của cô bé đó
- Ta không muốn khiến cô thất vọng những điều đó dường như xa vời đối với cô phải không.
Thoáng giật mình, cô bé khẽ gật đầu, không nói gì. Ông nói tiếp:
- Vì thế, chủ tịch của ta cũng đã tạo điều kiện để giúp gia đình cô có thể giảm nhanh số nợ đó.
Cô bé giật mình, ngước lên, ngạc nhiên nhiên ông thư kí như không tin vào tai mình nữa.
- Ta được biết cô cũng là một học sinh ưu tú của trường của cô.
Cô không nói gì, chỉ im lặng chăm chú lặng nghe những lời của ông như muốn nuốt hết nó vậy.
- Chủ tịch muốn cô sẽ đến giúp việc cho nhà thứ của chủ tịch. Đó là nhà có 6 người, sẽ là “cậu chủ” của cô nếu như cô đồng ý.
Nghe ông nhấn mạnh vào từ “ cậu chủ” khiến cô thoáng giật mình. Cô hỏi:
- Chỉ cần giúp việc là có thể giảm nợ sao?
Ông nhếch mém lên cười một nụ cười có vẻ ác độc:
- Không, đâu có dễ thế. Thật ra nói là 6 “cậu chủ nhưng thật ra chỉ mới có 3 “cậu chủ” thôi.
Ông dừng một lát quan sát Xuân. Cô hơi giật mình: “bảo mình giúp việc cho 6 người nhưng lại mới có 3. Chẵng lẽ…” cô thầm nghĩ.
- Chắc cô cũng đoán ra ý tôi rồi phải không. Đúng. Nhiệm vụ của cô là tìm và thuyết phục 3 “cậu chủ” còn lại về sống tại ngôi nhà đó.
Im lặng một lúc rồi cô cất tiếng hỏi:
- Làm thế thì được gì chứ, nếu làm được thì sao?
Lại một nụ cười độc ác lại nở trên môi của ông:
- Cô có vẻ đang nghĩ việc này dễ phải không. Đúng. Nó không phải là không đơn giản. Tất cả “cậu chủ” này đều là con cháu ruột của chủ tịch. Ngài muốn các cháu của mình cùng sống với nhau và cũng một phần muốn chọn người thừa kế cho tập đoàn nhưng do nhiều lí do việc đó không dễ dàng.
Ông dừng lại một lúc như suy ngẫm điều gì đó rồi nó tiếp:
- 3 trong 6 “cậu chủ” không chấp nhận và không sống trong ngôi nhà đó. Mặc dù đã có nhiều người đến thuyết phục nhưng cũng không thể khiến cho 3 cậu ấy thay đổi ý định. Đã từng có nhiều người giống như cô…
Bất chợt ông ta nhìn xoáy vào cô rồi buông lời nói như có ý mỉa mai:
- Thậm chí còn giỏi và xinh đẹp hơn cô nhưng đều không thể. Lần này, chủ tịch cho cô cơ hội này để giúp cô. Nếu cô làm được sẽ được giảm 2/3 số tiền nợ.
Nói đến đây, ông dừng lại như chờ xem phả ứng của cô. Thoáng ngập ngừng, cô nhìn thẳng vào mắt ông thư kí rồi hỏi:
- Thật chứ?
Ông ta nhìn cô. Ông thoáng nghĩ: “chủ tịch lạ thật, tại sao lại giao cho con bé này nhiệm vụ quan trọng này chứ. Dù gì cũng có nhiều người thích hợp hơn còn biết bao nhiêu người trẻ tuổi, xinh đẹp, giỏi giang chứ đâu phải “dùng” đến con bé này. Nó chỉ bình thường thôi mà. Trước đây cô Diệu Trinh, Mỹ Lan,… đều đâu thể làm gì được”. Dù nghĩ vậy nhưng ông cũng cảm thấy ở cô bé này có nét gì rất khác biệt. Điều đó cũng cho phép ông hy vọng một phép lạ.
Theo chủ tịch hơn 30 năm rồi. Chủ tịch là người ông kính trọng nhất, chủ tịch cũng rất xem trọng ông. Nhờ có chủ tịch, ông mới có được ngày hôm nay. Ông đã thề, cả đời này sẽ trung thành phục vụ chủ tich đến hơi thở cuối cùng và ông tự hào về điều đó, điều chủ tịch muốn cũng là điều ông muốn và là điều ông sẽ dốc hết sức mình mà thực hiện.
Chợt thấy ánh nhìn chăm chú của cô bé đối diện, ông chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ:
- Cô nghĩ chủ tịch là ai mà lừa cô mà nếu lừa cô thì được ích gì chứ?
Ông nhéch mép tạo ra nụ cười khinh bỉ nhìn cô. Cô nghĩ cũng đúng rồi im lặng. Ông nói tiếp:
- Trong thời gian đó, cô sẽ chuyển đến trường Lâm Quang. Chắc cô cũng biết ngôi trường đó chứ nhỉ?
Lâm Quang ngôi trường hàng đầu thế giới, dành riêng cho các “cô ấm”, “cậu ấm” của các nhà tài phiệt, nhà chính trị hàng đầu hay là những người nổi tiến trên khắp thế giới. Chất lượng giảng dạy cũng như về cơ sở vật chất thì khỏi phải nói. Được học trong ngôi trường đó dường như như là điều không tưởng của Xuân. Cô không khỏi ngạc nhiên. Cô dường như không tin vào những gì mình đã nghe. Không chỉ có cơ hội trả nợ cho gia đình, cô con có cơ hội học trong ngôi trường danh giá nhất nhì thế giới. Nhưng thật ra trong cô vẫn còn chút do dự.
- Thế nào? Câu hỏi của ông thư kí làm cô chợt tỉnh
- Cô đồng ý nhận việc này chứ. Công việc không phải là dễ dàng, nhưng cô đừng lo chủ tịch sẽ không để cô thiệt thòi đâu. Đặc biệt nếu cô hoàn thành tốt việc này, chắc chắn việc trả nợ của cô là điều quá dễ dàng. Gia đình cô sẽ không phải sống khổ sở như thế.
Nói đến đây, ông liếc mắt nhìn cho “căn nhà” nhỏ bé của cô. Do trả nợ, bố mẹ cô đã bán căn nhà cũ và đi làm xa, để cô lại một mình tự bươn trải nuôi sống bản thân. Cô không hề than phiền hay chán nản. Đây là lúc mà cô càng phải cố gắng, không thể là gánh nặng cho bố mẹ cô được. Cô suy nghĩ một hồi rồi chợt hỏi:
- Điều gì nếu cháu không hoàn thành xong công việc đó?
Nhéch mép lên tạo ra nụ cười gian xảo:
- Hỏi hay lắm. Đương nhiên, nếu cô không lam xong công việc thì số nợ của cô sẽ tăng lên gấp đôi. Làm mất quá nhiều thời gian và sự chờ đợi của chủ tịch là không tốt đâu.
Lời nói đó như một cú đấm thẳng vào cô khiến cô như muốn ngã ngụy. Cách đây mấy phút, cô đang nhen nhóm cho mình một hy vọng nhỏ nhoi, thế mà giờ đây , hy vọng đó như tắt ngúm. Nếu cô đồng ý thì đây sẽ là một cuộc đánh cược lớn. Nhưng cô đã quyết định, cô phải tin vào bản thân mình, cô sẽ làm được:
- Cháu đồng ý. Cháu sẽ làm được. Bao giờ cháu có thể bắt đầu công việc đó?
Thóang ngạc nhiên trước quyết định nhanh chóng và chắc chắn của cô bé ngồi trước mình. Dường như 2 năm tự bươn trãi nuôi chính bản thân mình đã làm cho cô bé này có một nghị lực đến kinh ngạc. Ông không ngờ đứa con gái nhỏ này có thể có được sự chín chắn đến như thế. Thầm khâm phục cô bé, ông trả lời:
- Nếu cháu có thể sắp xếp được thì tuần sau ta sẽ cho người đến đón cô.
Hơi ngập ngừng cô bé đồng ý:
- Dạ, cháu sẽ chuẩn bị.
- Tốt. hẹn gặp lại. Chúc cô may mắn.
Nói xong ông đứng dậy đi thẳng ra ngoài, không cần cô phải tiễn. ông bước ra trong lòng có một chút gì đó rất hồi hộp…ông đang hi vọng chăng? Có lẽ lần này ông cũng cho phép mình hi vọng chút cũng không sao? Nói đúng hơn, có lẽ lần này ông cảm thấy rất đáng chờ đợi nhưng chính ông cũng không thể giải thích được tại sao.


Chương 3.1:

- Xuân. Em sao thế? Em bị ốm hả?
Câu hỏi của Phong như kéo cô ra khỏi dòng hồi tưởng của mình. Ngước lên nhìn anh, cô mỉm cười rồi đáp:
- Dạ không có gì đâu ạ. Em chỉ đang mãi ngắm ngôi trường này thôi. Nó to thiệt đó anh nhỉ. Em thật may mắn khi được học ở đây.
Nói đến đây, cô hơi chạnh lòng vì những kí ức vừa rồi. Cô vẫn nhớ mục đích của mình đến đây mà. Có lẽ lúc này cô có phần hơi hối hận. Nói là sẽ làm được nhưng giờ cô không biết bắt đầu từ đâu. Ngước nhìn bầu trời, cô vội tìm cớ để đổi đề tài. Cô không muốn Phong nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của mình lúc này, vì sợ anh ấy nghĩ rằng anh ấy đã khiến cô buồn:
- A, trời sắp tối rồi. Em phải về đây. Em cảm ơn anh nhiều lắm. Mấy chú đi cùng anh có vẻ sốt ruột quá kìa.
Cô khẽ cười. Cô tạm biệt anh và ra về mặc cho Phong có ý định đưa cô về. Cô không muốn có quá nhiều người biết về lí do cô đến đây và nơi cô đang sống. Đạp xe về nhà với tâm trạng bâng khuâng nhớ nhà. Cô thực sự nhớ ngôi nhà của mình. Cách đây đúng 8 tiếng( khoảng thời gian mà từ nhà đến đây) cô đang tạm biệt mọi người. Cậu bạn thân của cô đã rất buồn và ra sức ngăn cản nhưng cũng đành ngậm ngùi để cô đi. “Tuy vậy, hai đứa sẽ vẫn giữ liên lạc thôi mà” : cô thầm nghĩ.
Vừa về đến “nhà”, cô liền bị bác Kim kéo vào bếp tặng cho một “tăng” vì tội đi về trễ làm bác lo lắng. Xuân chỉ cười trừ chứ không biết làm gì hơn. Sau khi làm xong nhiệm vụ “rửa bát” cao cả của mình, cô bay thẳng về phòng mình, tặng cho mình những giây phút thư giãn trong bồn nước nóng. Tắm xong cô mới nhận ra, mình chưa xếp đồ, vội vàng sắp xếp qua loa rồi leo lên giường ngủ. “Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn mà” cô thầm nhủ.
Reng…reng…reng…
Xuân vội vàng bật dậy tắt chiếc đồng hồ báo thức. suốt 2 năm phải dậy sớm nên việc này dường như không quá khó khăn với cô. Mới 5h sáng. Cô vươn vai, bật dậy, sắp xếp lại giường rồi làm vệ sinh cá nhân xong, cô lật đật chạy xuống bếp. Cô ở tầng 4 của khu nhà phía đông. Đó là khu mà sau này các “cậu chủ” của cô sẽ sống. “ haiz… sở dĩ mình được ở đó cũng là vì dễ dàng phục vụ mấy “cậu chủ” gì gì đó thôi” Xuân suy nghĩ.
Bước xuống bếp đã thấy bác kim dậy từ lúc nào. Bác ấy đang chuẩn bị bữa sáng. Cô cũng giúp bác. Tuy mới đến nhưng cô thực sự quý mến bác Kim. Bác đã giúp đỡ mình và an ủi cô ngay khi cô mới đến. Ít nhất cũng giúp cô đỡ ngỡ ngàng và lạ lẫm này. Đến tầm 6h30ٰ, bác Kim gọi cô:
 Xuân ơi, giờ cháu lên khu nhà phía đông, gọi cậu chủ xuống ăn sáng đi. Phòng của cậu chủ cũng tầng cháu đấy, ở đầu dãy của tầng đấy.
Cô hơi ngạc nhiên hỏi:
 Dạ? Cháu tưởng hôm qua bác nói, mấy cậu chủ gì đó đều đang đi nghỉ mát rồi sao?
Bác cốc đầu cô một cái nhẹ rồi cười đáp;
 Cái con bé này, dám gọi cậu chủ thế à. Đúng là các cậu ấy đang đi nghỉ mát nhưng hôm qua có một cậu về rồi. Thôi, cháu đi nhanh lên. À, tiện thể cháu dọn dẹp phòng đó luôn đó.
Cô mỉm cười tinh nghịch, lén lấy một lát bánh mì rồi chạy tọt đi trước khi bị bác Kim phát hiện. “Dù gì cũng cần ăn sáng rồi mới làm chứ nhỉ.”: cô vô tư nghĩ.
Vừa bước vào phòng, Xuân đã lại có dịp shock tiếp. Dù biết ngôi nhà to như thế này thì các căn phòng cũng không thể nhỏ được. Căn phòng này phải to gấp chục lần căn phòng của cô, mặc dù căn phòng của cô cũng đã đến hơn 150 mét vuông rồi. Từ từ bước vào, cô đảo mắt tìm nhưng đâu thấy ai. Cô từ từ chiếm ngưỡng căn phòng.
 Cô là ai thế?
Đúng lúc đang ngơ ngác, một giọng nam cất lên ngay sau cô khiến cô giật mình vội quay lại nhưng do luống cuống quá cô vấp phải chính chân mình và té “rầm” lên người con trai ngay sau cô. Một cảnh tượng thật dễ hiểu lầm. Một cô gái đang “ngã vào lòng” một anh chàng đang chỉ khoác trên mình chiếc khăn tăm( có lẽ vừa tắm xong). Làn da trắng, mềm mịn thoang thoảng mùi hương của sữa tắm (sữa tắm loại xịn nên không biết tên nên thông cảm ^^) của càng trai áp sát và khuôn mặt của cô bé, khiến cho cô chợt đỏ mặt lên vì ‘‘xao xuyến” và xấu hổ. Vội vàng đứng dậy, cuống quít xin lỗi:
 Ơ, tôi xin lỗi, tôi là người giúp việc mới ở đây. Xin lỗi cậu chủ nhiều. Tôi mới đến, mong cậu bỏ quá.
Thấy im lặng, cô chợt khẽ ngước nhìn, cô giật mình vì người đứng trước cô không ai khác chính là anh Phong, người cô gặp hôm qua. Bất giác cô “ah” lên một tiếng. Cả Phong cũng không dấu nổi sự ngạc nhiên của mình. Anh bất giác bật cười, mà chính anh cũng không hiểu được lí do. Nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cô bé đang đứng trước mình anh xoa đầu cô nói:
Ồ, thú vị nhỉ. Anh và em lại gặp nhau rồi. Ngạc nhiên thật nhỉ? Thì ra em là người giúp việc mới à. Thật vui khi được gặp lại em. Lúc đầu anh nghe nói có người đến, anh nghĩ người đó phải…
Thấy anh bỏ lững câu nói cô chợt hỏi:
 Phải như thế nào ạ?
Anh lại cười nụ cười chết người ấy với cô và đáp:
 Phải là người xinh đẹp, tài giỏi và chín chắn chứ.
Cô dường như thất vọng. Vậy ra cô chẳng xinh đẹp hay tài giỏi, chín chắn sao. Mặc dù cô luôn thầm biết điều đó nhưng lời nói thẳng thừng của Phong khiến cố cũng có phần hơi hụt hẫng. Nhìn vẻ mặt đờ ra có phần thất vọng của Xuân, anh vội vàng nói thêm:
 Nhưng anh không ngờ đó lại là một cô nhóc này. Em rất thú vị
Cô hơi ngạc nhiên trước câu nói của Phong, không biết đó là khen hay là chê. Chợt nhớ đến nhiệm vụ của mình cô vội nói:
 Ư, anh nói khó hiểu quá! A, mà bác Kim kêu em lên gọi anh xuống ăn sáng. Rất vui được gặp anh. Anh đã biết mục đích của em rồi vì thế kể từ nay mong anh giúp đỡ.
Vừa nói cô cừa cúi gập người lễ phép chào anh. Anh đáp lại.
– Cảm ơn em. Vậy giờ em xuống ăn sáng với anh luôn chứ.
Cô vội đẩy anh ra và nói:
 Không được. Em còn phải dọn dẹp nữa. Anh xuống trước đi.
Cô mỉm cười hồn nhiên với anh. Chợt nhận ra từ nãy giờ, Phong chỉ khoác mỗi chiếc khăn tắm, cô vội đỏ mặt quay đi, rồi nói:
 Á, anh đi mặc quần áo đi. Em xin lỗi anh vì lúc nãy…
Anh cũng thoáng chút đỏ mặt quay đi về phía phòng đựng quần áo của mình:
 Ừm, không sao đâu.
Sau một lúc, Phong bước ra với bọ đồ khá đơn giản, chỉ là chiếc quần kaki trắng với chiếc áo thun mà nâu hơi rộng. Bộ đồ đó làm tôn lên vóc dáng cao ráo như người mẫu của anh. Thoáng chút xao xuyến vì vẻ đẹp của anh, cô cất tiếng:
 Anh đẹp quá!!!
Chợt nhận ra câu nói ngớ ngẩn của mình cô vội vàng nói:
 Ah, em xin lỗi, em không cố ý đâu. Mà em nói thật đó. Á, anh xuống ăn sáng nhanh lên, khng bác Kim la em mất. Chợt nhìn thấy chiếc đồng hồ đang chỉ điểm 7h.
Anh lại cười vì sự ngốc nghếch của cô bé trước mặt anh. Đã rất lâu rồi anh không được cười nhiều và thoải mái như thế này. Anh tiến tới cô bé, dựa vào chiếc ghế salon gần đó, làm khuôn mặt như nũng nịu và nói:
 Không, anh đợi em xuống cùng anh. Em không xuống, anh cũng không xuống. Mà nếu anh không xuống ăn sáng anh sẽ xỉu ra đó.
Bối rối trước nụ cười tinh nghịch của anh, cô luống cuống nói:
 ơ, anh… Anh đợi em một lát, em dọn xong rồi sẽ xuống.
Nói xong cô quay đầu làm nốt công việc. Phong lặng nhìn cái dáng nhó bé loắt choắt của cô bé đang thoăn thoắt làm viêc mà khiến anh bật cười. Mặc dù mới gặp nhưng anh đã rất quý cô bé này ở bên cô bé, anh thấy rất thoải mái, không phải giả tạo, không phải suy nghĩ gì. Có lẽ chính nét con nít của cô khiến anh thấy mình nhẹ nhõm hơn chăng. Là một công tử của một gia đình danh giá, bố mẹ anh đều là những người đứng đầu của các bệnh viện lớn trực thuộc tâp đoàn AJ, anh luôn bị chú ý, lúc nào cũng phải giữ gìn đúng thái độ của mình, anh đã sống trong cái lốt một người hoàn hảo rất lâu, dường như khiến anh quên mất chính bản thân mình. Đến khi gặp cô bé này anh mới thực sự là chính mình. Anh có thể vui cười, nói chuyện thoải mái mà không bận tâm gì.
- Hey! Anh đang nghĩ gì thế? Em xong rồi nè. Nhanh không! Xuống thôi nào.
Cô bé nhẹ đẩy vai anh, vừa nhìn vừa mỉm cười tinh nghịch khiến anh chợt tỉnh sau những suy nghĩ của mình. Anh ngẩng đầu lên, mỉm cười lại với cô bé, trả lời:
- Không có gì đâu. Em làm nhanh thật đó. Xuống nhanh thôi, anh đói chết mất.
Dù đã nhìn anh cười nhiều nhưng cô vẫn không khỏi xao xuyến trước nụ cười đó.
Bước vào nhà bếp, hai người thấy bác Kim đang dọn sẵn hết đồ ăn. Xuân đẩy nhẹ Phogn vào ghế để anh ăn sáng rồi chạy tọt đi trước khi anh kịp gọi cô. Cô còn phải làm việc nữa, nếu không sẽ bị la mất. “Nhiệm vụ của cô mà” :Cô thầm nghĩ.


Chương 3.2
Ngôi nhà to lớn đến khủng khiếp, để dọn dẹp hết nó là một vấn đề. Cô được phân công dọn các phòng ở tầng 4 và 5 của dãy nhà đông. Tầng 1,2,3 được người khác dọn. Dọn dẹp xong xuôi cô đi ra vườn. Cô thấy công việc này cũng không quá vất vả. Mà cũng may cậu chũ của cô không phải là người khó tính. Hihi, phải nói anh ấy rất tốt ấy chứ. Đi loanh quanh trong vườn. Khu vườn rộng, được trồng cỏ rất đẹp, xung quanh là các khóm hoa được chăm sóc cẩn thận. Ở đằng sau thì… như một khu nghỉ dưỡng, một chiếc hồ bơi rộng với những chiếc ô to che những chiếc ghế to trên bờ. Không có ai ở đây cả, Xuân từ từ tiến lại chỗ hồ bơi. Hồ bơi là thứ mà cô muốn được chơi nhất mặc dù cô không biết bơi. Đang ngồi nghịch nước, chợt nghe tiếng gọi mình, cô vội vàng đứng lên rồi do luống cuống quá cô té xuống hồ. Cô vùng vẫy kếu cứu nhưng ở đây xa với ngoài kia quá không có ai nghe cô cả. Càng hét cô càng hoảng loạn, cô sợ mình sẽ chết mất. Cô từ từ chìm xuống.
Ùm…
Một ai đó nhảy ùm xuống hồ và cứu cô bé. Trong cơn mê, cô không nhìn rõ được mặt của người đó nhưng thầm cảm ơn.
Tỉnh dậy, Xuân nhận ra mình đang ở trong môt căn phòng xa xỉ. Toàn thân đau nhức, đầu óc quay cuồng, quần áo mình đã được thay bằng một bộ pyjama của nam. Cô cố nhớ tại sao minh lại ở đây. Bất chợt có tiếng nói đằng sau cô làm cô giật mình:
- Cô tỉnh rồi à?
Quay người lại cô thấy người con trai rất cao, hơi gầy. Đang lau khô mái tóc của mình. Có lẽ là vừa tắm xong. Cô hơi giật mình và tự hỏi: “ Tại sao mình lại ở đây? Người này là ai chứ?”
- Ơ, anh là ai thế? Tại sao em lại ở đây?
Cô cố nói vì họng cô đang rất đau. Anh ta lại gần cô, lúc này cô mới nhìn rõ được khuôn mặt của anh. Đôi mắt màu hổ phách thu hút của anh, mái tóc nâu ướt hơi dài buông xuống làm tôn lên khuôn mặt của anh làm cho càng thêm thanh tú. Hơi giật mình khi anh tiến gần tới mình, cô vội đứng dậy tính lùi lại nhưng chân cô tê tái có lẽ do vụ hồ bơi té ầm về phía trước, may có anh chàng kia đỡ nếu không cô đã té xuống đất rồi.
- Cô rắc rối thất đấy! Lúc nào cũng gây chuyện, không biết bơi mà lại nhảy xuống hồ.
Cô hơi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt của chàng trai vội vàng thanh minh:
- Ơ đâu có đâu ạ. Em vô tình bị trượt chân xuống hồ mà.
Nhìn khuôn mặt ra vẻ ngây thơ đang muốn thanh minh trước mặt mình, anh khẽ cười rồi đáp:
- Thì cứ cho là vậy đi. Vậy điều đó càng chứng tỏ cô là người rắc rối, suốt ngày chỉ biết té.
Cô đơ ra vì câu nói của anh, chỉ biết im lặng cúi mặt xuống. Chợt cánh cửa mở rầm ra, một chàng trai chạy vào với vẻ mặt hột hoảng. Đó là Phong. Vừa thấy cô bé đang ngồi yên trên giường, anh bất giác thở phào:
- Em không sao chứ? Thái Vũ, cậu về rồi à.
Chạy lại chỗ cô bé. Cô bé khẽ nhìn anh ấy mừng thầm, không ngờ có người lo cho cô như thế.
- Dạ em không sao. Nhờ anh kia mà em không sao. A, em cảm ơn anh nha.
Quay lại nhìn Vũ cô mỉm cười. Lúc này Vũ mới cất tiếng:
- Ừm, chào cậu. Có vẻ cậu đến đây không phải vì muốn chào tớ nhỉ?
Câu nói đó khiến Phong hơi chững lại, còn Xuân thì vẫn cứ ngơ ngơ chả hiểu gì.
….
Do vụ hồ bơi đó mà Xuân được nghỉ 2 ngày để tĩnh dưỡng. Trong ba cậu chủ, cô đã gặp được 2. “Haiz… mình chỉ toàn để lại ấn tượng xấu, may mà các anh ấy không quan tâm lắm, không biết cậu chủ thứ 3 như thế nào nhỉ?” cô thầm trách bản thân. Đi dạo vài vòng quanh vườn để lấy không khí. Khu vườn rộng lớn này thật dễ khiến con người ta thấy thoải mái hơn. Dù sống xa nhà nhưng cô cũng không cảm thấy quá khó khăn bởi vì còn có nhiều người quan tâm tới cô. Cô cũng đã dần quen cuộc sống này. Từ nãy đến giờ, cô mới nhận ra ở chỗ nhà chính ồn ào chuyện gì đó. Khi vừa đến đó, cô thấy mọi người đang xếp hàng kính cẩn chào ai đó. Đó chỉ là một cậu con trai thôi mà. Ánh mắt của anh đảo khắp mọi người rồi dừng lại ở Xuân. Đôi mắt đen sâu như muôn hút tất cả vào trong đó. Anh hỏi:
- Cô là ai?
Giọng nói lạnh lùng không cảm xúc, khiến cô bé khẽ rùng mình. Bối rối không biết trả lời sao, cô nhìn trân trân vào cậu con trai đó và bị thu hút bởi nét lạnh lùng trên khuôn mặt của anh. Mái tóc đen cùng màu với đôi mắt đen tạo nên một nét đẹp lạnh lùng, cương nghị dường như anh ấy là con người của băng tuyết. Khuôn mặt đẹp không cảm xúc, anh nhìn mọi người bằng ánh mắt khinh thường như chỉ có anh là nhất.
“Đó là Diệp Xuân, cô bé giúp việc mới đến cò đây là cậu chủ Nhất Băng” Bác Kim đỡ lời.
Cô bé chợt “Ah” một tiếng rất khẽ. ‘Thì ra đó là cậu chủ thứ 3 của cô”cô chợt hiểu.
Anh khẽ nhách mép nở một nụ cười độc ác, tiến lại chỗ cô bé, cúi xuống nói khẽ:
- Ah, thì ra là cô. Cô bé tội nghiệp bán thân vào đây để trả nợ sao. Bố mẹ cô kể ra cũng “tốt” nhỉ. Sẵn sàng bán cô con gái của mình cơ đấy. Nếu tôi là cô chắc tôi sẽ chết vì căm ghét họ mất.
Từ lời nói buông ra của anh như mỉa mai cô. Anh đã xỉ nhục cha mẹ cô, đó là điều mà cô căm ghét nhất. Bất chợt mọi dũng cảm của cô từ đâu xuất hiện và một tiếng “Bốp” rất to vang lên khiến cho mọi người giật mình. Cô đã tát anh. Cô nhìn anh bằng anh mắt căm ghét, đầy tức giận:
- Xin lỗi đã làm anh thất vọng, tôi đến đây là do tôi tự nguyện chứ không ai bán tôi cả. Đúng là gia đình tôi nợ tập đoàn AJ và tôi nhất định sẽ trả. Và điều cuối xin anh nhớ cho, tôi không hề căm ghét hay giận bố mẹ tôi. Toi tự hào về họ, tôi không cho phép bất cứ ai đụng chạm tới họ.
Mọi người dường như chưa tỉnh ra khỏi cú shock lúc nãy. Chàng trai quay qua nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên xem lẫn tức giận:
- Cô dám tát tôi sao, cô sẽ phải hối hận.
Đôi mắt đen đầy giận dữ của anh như muốn bóp chết cô bé nhưng điều đó không làm cô bé run sợ. Đáp lại ánh mắt của anh, đôi mắt của cô đầy cương quyết và đầy sự căm ghét, cô đáp:
- Tôi chưa bao giờ phải hối hận về những gì mình đã làm, kể cả CÁI TÁT vừa rồi
Cô bé nhấn mạnh từ “cái tát” như muốn trêu tức anh. Nói xong cô vụt chạy về phía phòng của mình. Cô muốn che dấu những giọt nước mắt của mình, cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác. Phong và Vũ đứng quan sát từ xa cũng không khỏi ngạc nhiên. Vũ chợt cười, anh thấy thật sự thú vị về cô bé này – người đầu tiên dám tát Băng. Phong chỉ đứng im, anh chợt lo cho cô bé, vội chạy theo cô bé.


Chương 4:
Trong căn phòng nhỏ bé, tiếng khóc của một cô bé dường như làm cho căn phòng thêm u sầu. Phong nhẹ nhàng đến bên cô bé đó, ngồi bên cô bé,anh ôm cô bé vào lòng để cô bé khóc. Lúc này anh không hiểu sao lại thấy buồn cùng cô bé, nhìn cô bé khóc mà anh lại thấy trong lòng bối rối. Anh chỉ biết im lặng ngồi bên cô bé như một chỗ dựa cho cô bé. Cô bé thấy thật tủi thân, giờ cô đang rất nhớ đến cha mẹ của mình. Cô thầm trách bản thân mình quá yếu đuối, tại sao cô lại khóc chứ? Cô tự hứa sẽ không bao giờ yếu đuối nữa, cô sẽ sống cho dù nó khó khăn như thế nào? Cô sẽ không khóc thêm lần nào vì sự yếu đuối cảu bản thân nữa.
Khẽ đặt cô bé lên giường của cô, Phong khẽ ngắm cô. Có lẽ khóc xong, cô bé mệt nên ngủ rồi. Tại sao anh lại chú ý đến cô bé một cách đặc biệt như thế. Từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên anh quan tâm tới một cô gái như thế. Lần đầu khi nghe kể về cô bé, anh đã thầm ngưỡng mộ cô. Mặc dù còn nhỏ nhưng cô đã dám đứng ra thay cha mẹ cô trả nợ,khi gặp mặt rồi anh không khỏi ngạc nhiên và càng quý mến cô hơn. Một cô gái nhỏ bé trong sáng, ngây thơ như một đứa trẻ lại có thể dũng cảm bảo vệ người mình yêu quí bất kể người đứng trước là ai. Còn anh, từ bé chỉ biết sống trong cái vỏ bọc do cha mẹ mình tạo ra, là thiếu gia của một gia đình danh giá, là một người hoàn hảo nhưng anh chưa bao giờ dám làm điều đó. Nghĩ vậy càng khiến anh thấy buồn hơn.
Bước ra khỏi phòng cô bé, anh trở về phòng và bắt gặp Băng, hai người không nói gì anh chỉ đi ngang qua, anh lên tiếng trước:
- Lần sau cậu đừng cư xử như vậy nữa.
Khẽ cười nụ cười độc ác Băng đáp:
- Cậu ác thật đấy, tớ với cậu là bạn, tớ bị đánh cậu không lo lại đi lo cho con bé giúp việc ngu ngốc đó.
Lời nói của Băng như có ý trêu đùa Phong, khiến anh bỗng thấy tức giận nhưng anh vẫn kìm chế:
- Cậu nói vậy là có ý gì. Tớ chỉ muốn khuyên tốt cho cậu thôi. À, chào mừng cậu trở về. Lần này cậu về sớm nhỉ? Còn 2 tuần nữa mới nhập học mà. Sao thế?
Hơi chững người trước câu hỏi đó của Phong vì chính anh cũng không biết lí do tại sao mình lại về đây sớm. Anh trả lời qua loa:
- Chỉ muốn thay đổi chút thôi. Tớ chỉ muốn về nhà sớm thôi. Chim về tổ là sai sao?
- Thôi nào, lâu ngày không gặp, việc gì các cậu phải căng thẳng thế chứ. Chào Băng. Chào mừng cậu trở về.
Lời nói của Vũ đang cố làm dịu đi sự căng thẳng giữa Phong và Băng. Cậu chưa từng thấy hai người họ đối đầu nhau. Phong bỏ đi không một lời nào nói còn Vũ kéo Băng về phòng của cậu ấy.
Tối hôm đó, Xuân bị bác Kim la vì tội của mình, cô xin lỗi và thầm nhủ sẽ không bao giờ cư xử thiếu suy nghĩ như vậy.
- Cháu hãy mang trà cho cậu chủ Băng đi. Cậu ấy thường thức khuya nên cần có trà.
Cô bé hơi ngạc nhiên trước lời của bác Kim, cô đinh từ chối nhưng cô nghĩ lại. chẳng phải cô đã quyết tâm sẽ đối mặt với tất cả rồi sao, không sao, cô sẽ đi.
Cộc…cộc…
- Vào đi.
Giọng nói lạnh lùng của Băng vang lên khiến cho cô bé có phần hơi chùn bước nhưng cô vẫn đẩy cửa vào.
- Chào cậu.
Cô đi thẳng tới bàn làm việc của anh, đặt xuống một ly cacao nóng. Cacao là thứ cô thích nhất và cũng là sở trường của cô.
- Bác Kim bảo tôi mang đồ uống cho cậu. Chào cậu. Cần gì xin cứ gọi.
Cô cúi chào rồi tính lui ra, anh nói:
- Tôi không uống cacao. Cô không biết sao.
Cô đáp lại ngay:
- Tôi là người giúp việc cho cậu vì thế tôi cần chăm sóc sức khỏe cho cậu. Cacao tốt cho cậu hơn cà phê vì thế tôi pha cacao. Không còn việc gì nữa tôi lui.
- Cô không ghét tôi sao?
Cô hơi suy tư:
- Có, tôi rất ghét nhưng tôi đến đây không phải vì tình cảm riêng của mình.
Nói xong cô chạy ngay ra khỏi phòng mà không để ý rằng Vũ đang đứng ở đó mỉm cười


Chương 5

2 tuần trôi quá rất bình thường, không có thêm sự sung đột nào. Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé tới trường mới. cảm xúc khó tả. có lẽ do đây là lần đầu cô được học một ngôi trường lớn như thế này. Hồi hộp bước qua cánh cổng. đây là lần đầu cô bước vào cổng trường, cô mới nhận thấy được sự to lớn của nó. Các học sinh đều đến trường bằng những chiếc xe ô tô hiện đại nhất. Hai bên xe xếp thanh hàng để đường cho học sinh đi vào. Chợt cô thấy đám học sinh ồn ào, xô đẩy nhau chỉ tay về hướng chiếc xe Limouse vừa đi tới. bước ra khỏi chiếc xe là ba chàng trai đẹp tựa như tranh và bức tranh về ba chàng trai đó sẽ là bức tranh mà không ai muốn bỏ. Đương nhiên, cô bé biết 3 chàng trai đó. Đó là ba cậu chủ của cô đang phục vụ. cô không thể trách tại sao đám học sinh đó đều không thể kìm nổi trước họ. Cả ba đều là những mỹ nam,cao trên 1m80, thành tích học tập của họ luôn thuộc top đầu, ngoài ra họ đều là con cháu của chủ tịch tập đoàn AJ danh giá. Khẽ mỉm cười khi nhìn cảnh tượng nhốn nháo đó, cô quay đi bỏ vào trường trước. Cô không muốn chạm trán với ba người đó, vì giữa cô và họ đã có một giao ước là làm như không quen nhau khi ở trên trường.
Buổi khai trường diễn ra trong nhàm chán, cô bé uể oải vươn vai. Buổi lễ kết thúc bằng bài diễn văn của Băng (cậu ấy là thủ khoa toàn trường, năm nay học lớp 12). Sau đó mọi người đều bắt đầu về lớp, cô học lớp 11A1. Cô có vẻ hơi chân chừ khi đứng trước cửa lớp. sau khi nghe lời giới thiệu của cô chủ nhiệm:
- Năm nay, lớp ta sẽ có thêm một người bạn mới. Các em hãy giúp đỡ bạn ấy.
Mọi người có vẻ như không ai để tâm tới lời giới thiệu đó. Cô từ từ bước vào có phần hơi ngập ngừng, cô giới thiệu:
- Chào các bạn mình là Diệp Xuân, rất mong được các bạn giúp đỡ.
Vẫn không ai chú ý tới lời giới thiệu của cô. Như vậy thì cô bé sẽ thấy dễ chịu hơn. Cô không thích được chú ý quá. Chợt một giọng nói hiếu kì:
- Cậu là con cháu của tập đoàn nổi tiếng nào thế?
Cô bé hơi ngớ người ra trước câu hỏi đó rồi một giọng nói đanh đá vang lên:
- Hay cậu là một nghệ sĩ mới nổi? Làm sao cậu vào được lớp này? Chắc gia đình của cậu phải quyền lực lắm nhỉ?
Cô cũng thắc mắc tại sao mình “may mắn” được vào lớp A1 thế. Trường này có 3 khối, mỗi khối có 10 lớp được chia theo cấp bậc, mức độ giàu có quyền lực của gia đình. Lớp A1 là lớp tập trung con cháu của các tập đoàn lớn nhất, hay nhà chính trị gia quyền lực nhất. Mặc dù thắc mắc nhưng cô vẫn vui vẻ trả lời câu hỏi của những người bạn mới này:
- Không, gia đình mình chỉ bình thường thôi.
Thoáng có một làn sóng xôn xao trong lớp khiến cô hơi ngạc nhiên và bối rối. Một giọng nữ đấy ma mãnh cất lên:
- CẬu đùa vui nhỉ? CẬu không cần giấu như vậy đâu
Cô bé đáp lại, hơi thắc mắc trước câu hỏi đó:
- Không, thật mà. Mình không có gì phai dấu cả. Bố mẹ mình là nhân viên của tập đoàn AJ.
Cả lớp chợt ồn ào hơn khiến cô càng thấy khó xử. May có cô chủ nhiệm giải thoát dùm cô:
- Được rồi, chào hỏi tới đây được rồi. Em hãy về chỗ đi, còn 2 chỗ trống ở bàn cuối, em ngồi ở đó nhé.
Khẽ gật đầu cảm ơn cô giáo, cô bước về phía bàn của mình. Đang đi, cô chợt vấp chân của một bạn nữ, cô vội xin lỗi mặc dù cô không có lỗi vì hình như bạn nữ đó cố ý đưa chân ra. Lúc khẽ nhìn qua bạn nữ ấy cô nghe cô bạn ấy nhéch mép tao nụ cười đầy ẩn ý và nói từ “loser”. Cô bé thầm nghĩ đó có thể là do cô nghe nhầm. Cô không quan tâm lắm và đi về chỗ ngồi của mình. Đó là một chỗ gần cửa sổ.
- Lớp trưởng, hôm nay lớp có vắng bạn nào không?
Nghe cô chủ nhiệm hỏi, một bạn nữ đứng lên. Cô bạn này khá xinh với mái tóc cắt ngắn đầy cá tính.
- Thưa cô, hôm nay lớp vắng bạn Minh Triệt. CẬu ấy xin phép sẽ vắng vài ngày ạ.
Cô giáo khẽ thở dài rồi cũng gật đầu cho quá. Tiết học đầu tiên bắt đầu. Cô nhanh chóng theo kịp chương trình dạy dễ dàng vì cô đã được Phong phụ đạo trong suốt 2 tuần qua mà.
Giờ ăn trưa đến, mọi người đều chạy xuống canteen của trường. Xuân cũng từ từ đi xuống đó, cô đã được trả tiền ăn trước rồi mà ^o^. Lúc vừa bước xuống cầu thang, một nhóm người chặn đường cô bé. Nếu cô nhớ không nhầm thì họ học cùng lớp cô. Đứa con gái lên tiếng trước:
- Mày đi đâu thế? Mày có biết đây không phải là nơi cho mày không?
Hơi ngớ người trước câu nói đầy chua ngoa của đứa con gái đang đứng trước mình, cô nhìn đứa con gái đó là một đứa khá cao, tóc ngắn đen, làn da bánh mật đầy quyến rủ, khá xinh, đôi mắt nâu của con bé đó như đang săm soi người đứng đối diện mình. Cô đáp với một chút thắc mắc:
- Ơ, mình đi ăn trưa. Có gì sai sao?
Một giọng nam vang lên đầy vẻ khinh bỉ. Anh chàng này khá cao, mái tóc vàng xoăn, ánh mắt của ta cũng như ánh mắt của con bé kia, anh ta cười một nụ cười trêu trọc:
- haha… Mày nghĩ mày đến đây để làm gì chứ. Hay mơ ước có thể cặp với anh chàng nhà giàu nào đó để đổi đời.
Giọng nói chua ngoa của anh khiến cô bé thật sự khó chịu, cô nói:
- Xin lỗi mình không phải loại người ăn bám như ai đó. Các bạn cần gì thì cứ nói thẳng đi.
Lời nói cương quyết của cô bé khiến cho đám người chặn đường cô phải tức lên. Một đứa con gái khác lên tiếng, giọng nói đầy tức giận:
- Mày ngu hay giả bộ ngu vậy. Nơi này không phải dành cho đứa thấp hèn như mày. Bốc mùi quá!
Lời nói đanh đá của con bé đó khiến Xuân thực sự tức giận nhưng cô phải kìm nén. Cô không muốn mình gặp rắc rối vì vụ vớ vẩn này. Cô hạ giọng đáp:
- Hết chưa? Nếu các cậu không còn gì để nói thì tôi đi đây. Cảm ơn vì lời nhắc nhở không cần thiết đó.
Nói xong, cô bỏ đi nhưng lại bị một bàn tay của ai đó giựt tóc lại. Cô bé đau điếng quay mặt lại, thì đó là một đứa con gái nhỏ người, thấp hơn cô bé một cái đầu, mái tóc xoăn đen, mặt đang hằm hằm tức giận, nó quát lên:
- Mày còn dám ngông cuồng à. Bọn tao có ý tốt khuyên mày bỏ trường sớm trước khi quá trễ hơn. Thế mà mày còn dám to tiếng cãi lại. Rồi mày sẽ phải hối hận vì mày từ chối ý tốt của bọn tao.
Cô bé tực giận đẩy con nhỏ đang kéo tóc cô ra. Nhìn hết một lượt đám đang đứng trước mặt cô. Hai đứa con gái và 2 đứa con trai, nữa cũng đang nhìn cô với vẻ mặt khinh khỉnh, tức giận. cô bé lên tiếng đáp lại:
- Này, cậu làm gì thế. Tôi có làm gì sai thì cậu cứ nói, tại sao các cậu lại cư xử như thế. Thật quá đáng.
Cô bé đang cố gắng kìm nén để không phải hét lên những lời nói quá đáng khác.
Bốp…
Một tiếng “ bốp” vang lên khiến cho mọi người không khỏi giật mình. Đứa con gái nãy giờ im lặng đứng nhìn tát cô bé một cái rất đau, khiến cô bé như muốn nổ đóm đóm mắt. Đứa con gái này với mái tóc dài, nâu hơi xoăn làm nổi bật là da trắng và khuôn mặt thanh tú đang nhìn Xuân với vẻ mặt khinh khỉnh, nhẹ nhàng câm chiếc khăn lau tay như việc cô ta vừa tát Xuân là việc vô cùng dơ bẩn. Cô ta cất tiếng:
- Mày quả là ngu ngốc. Tao chỉ dạy cho mày một bài học nhỏ thôi. Khôn hồn thì nhanh chóng biến khỏi ngôi trường này.
Nãy giờ, cô bé vẫn chưa hoàn hồn khỏi cái tát đó. Cô tức đến muốn trào nước mắt nhưng cô sẽ không khóc, cô sẽ không bao giờ yếu đuối trước những kẻ như thế. Cô quắc mắt nhìn đứa con gái đó rồi đáp một giọng nói thản nhiên như muốn trêu tức đám đó:
- Xin lỗi, đã khiến các cậu thất vọng vì ước muốn của các cậu không thể thành sự thật.
Cô vùng tính bỏ đi, thì một đứa con trai kia đứng chặn đường cô, giọng nói đe dọa:
- Cô thật cứng đầu, chắc cô cần một bài học nữa phải không.
Vừa nói xong, đứa con gái tóc xoăn đen xúm lên đánh cô. Cô bị đứa con trai kia giữ tay lại còn đứa con gái kia đánh cô. Đúng lúc này thì một giọng nói vang lên:
- Có chuyện gì vui thế?
Mọi người quay phắt lại. Đó là Thái Vũ. Anh đang đứng tựa vào tường, nhìn mọi người. Ánh mắt dò xét lượt khắp lượt rồi dừng lại ở đứa con trai đang giữ tay Xuân. Anh hỏi:
- Cậu đang làm gì thế? Tại sao mọi người ở đây đông thế?
Giọng nói hiếu kì của anh chẳng hợp với không khí căng thẳng lúc nãy do anh tạo ra. Đứa con trai thả tay cô bé ra ra rồi ấp úng trả lời:
- Dạ… không…có gì đâu ạ. Bọn em chỉ đang chào hỏi bạn mới này một tí thôi.
“Chào hỏi thôi sao?” – Xuân nghĩ thầm
Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía cô bé nãy giờ đang cúi gằm mặt đang xoa xoa cánh tay do lúc nãy bị nắm chặt quá. Vũ từ từ tiến lại chỗ cô bé, khẽ nâng cằm cô bé lên nhìn chăm chú, còn cô bé thì đang cô tránh ánh mắt của anh. Cô đang xấu hổ muốn chết đây. Mới ngày đầu tiên đi học đã gây chuyện đã thế đã bị ngay Vũ bắt gặp chứ.
Vũ khẽ mỉm cười, khiến cho đám con gái kia hơi đỏ mặt, xao xuyến, anh nhìn cô bé nói:
- Cô rắc rối thật đấy. Thôi được rồi.
Anh quay sang nhìn đám người lúc nãy chặn đường Xuân mỉm cười nụ cười thiên thần :
- Được rồi đấy. Mọi người đi ăn trưa đi nào.
Cô bé vùng tay đẩy Vũ ra rồi bỏ chạy về phía sân thượng của dãy học khối 11.
Trên sân thượng, cô bé ngồi suýt xoa cánh tay. Và vài vết thương trên mặt. Cô tức đến không muốn ăn nữa rồi. Cô không biết phòng y tế ở đâu cả nên đành ngậm ngùi nhìn vết thương.
- Em không ăn trưa à. Sao lại ngồi ở đây.
Cô giật mình quay lại. Đó là Phong anh ấy đang từ từ bước lại chỗ cô. Cô vội quay đi chào anh:
- Em… chào anh. Sao anh lại lên đây ạ?
Phong hồn nhiên trả lời rồi ngồi xuống bên cô:
- Ơ, thế anh không được lên đây à?
- Ơ, dạ không, ý em là…
Cô ấp úng không biết nói gì. Chợt nhìn thấy Phong đang nhìn mình cô giật mình hỏi:
- Anh sao thế? Em bị sao ạ?
- Ừm, em bị sao thế? Không ăn trưa sao?
Cô chợt nhớ tới vụ xô xát lúc nãy, cô nói dối:
- Dạ không có gì đâu ạ. Sao anh lên đây.
- Anh lên tìm em.
Anh nói vừa chìa cái bánh hamburger ra cho cô và xoay cô lại đối diện mình, anh nói:
- Em ăn đi. Nào, để anh lau vết thương cho.
Cô vội vùng dậy, cô không dám làm phiền anh nhiều quá và một phần vì cô không muốn ai thấy cảnh thảm hại của mình nữa, đặc biệt là anh:
- Dạ không cần đâu, em không sao. Em khỏe lắm.
Đang tính đứng lên,anh kéo cô ngồi xuống, nhìn cô hỏi:
- Em ghét anh hả? Tại sao tránh anh.
Cô hơi ngạc nhên trước câu hỏi đó, vội trả lời ngày:
- Ơ không đâu, em… chỉ…
Anh chặn nói ngay, thế thì ngồi im nào, để anh sơ cứu vết thương:
- Thế thì ngồi im nào.
Anh mỉm cười hài lòng rồi bắt đâu lau vết thương, cô chỉ biết ngoan ngoãn ngồi xem và thắc mắc không hiểu tại sao anh ấy biết mình bị thương. Lạ thật vết thương đang đau, anh ấy chạm tay vào là đỡ đau hẳn, cô chợt khen:
- Oa. Anh giỏi quá. Em hết đau rồi. Anh mà làm bác sĩ thì quá tốt.
Anh khẽ cười trước sự thẳng thừng của cô bé:
- haha, em không biết rằng anh là con của bác sĩ sao. Sau này dù muốn hay không anh cũng sẽ là bác sĩ rồi.
Cô hơi ngớ người ra. Cô nghĩ lại cũng đúng, mình quên mất anh ấy là con của tổng giám đốc của bệnh viện hành đầu thế giới, trực thuộc tập đoàn AJ. Xấu hổ quá cúi gằm xuống đất, lí nhí trả lời:
- Ừ nhỉ. Em quên mất.
Anh chỉ mỉm cười rồi xoa đầu cô. Anh băng xong cũng là lúc vào học. Cô chào tạm biệt anh và cũng không quên cảm ơn rồi phóng nhanh về lớp.
Vừa bước vào lớp cô gặp một cảnh tượng vô cùng khó chịu. Trên bàn cô bị ghi toàn những lời thô tục, hòng đuổi cô đi. Nhưng nó sẽ chẳng có tác dụng gì với cô, vì cô sẽ không bao giờ bỏ cuộc, cô còn việc quan trọng hơn cần làm. Cô đi thẳng lên bục giảng rồi lau thật sạch những thứ trên bàn trước sự tức tối của mọi người nhưng không ai nói gì cả.
Tiết học cuối, kết thúc, mọi người chuẩn bị ra về, Xuân cũng thế. Rồi đám người đã chặn cô lúc nãy đi tới. đứa con gái tóc ngắn lên tiếng trước:
- Mày hãy nhớ những gì tao nói.
Cô khẽ ngước lên nhìn con bé đó rồi đáp thản nhiên:
- CẢm ơn nhưng cũng xin lỗi đã làm các cậu thật vọng vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
“ Bốp” con bé tóc ngắn đó tát cô bé cái trước sự chứng kiến và hả hê của mọi người trong lớp.
- Mày… láo thật đấy. Được rồi tao sẽ cho mày biết tay.
- San. Dừng tay thôi nào. Đừng vội vàng như thế, phải từ từ chỉ ra sự ngu ngốc của nó thì nó mới hiểu chứ.
Lời nói đanh đá của con bé tóc vàng vang lên là một lời đe dọa mà cô bé không hề muốn vướng phải. Cô bé đứng dậy, đẩy con bé tên San ra rồi đi thẳng một mạch ra đến cửa lớp, cô dừng lại, ngoài đầu nhìn đám đó, cô nói:
- Vậy sao? Tôi sẽ chờ. Tôi chậm hiểu lắm nên các cậu sẽ mệt đấy. Cảm ơn vì đã quan tâm nhé.
Cô cười một nụ cười thách thức rồi bỏ đi trước sự ngạc nhiên và tức tối của đám học sinh trong lớp đó. Thật không ngờ có người lại dám thách thức với con bé tóc nâu đó. Con bé đó là Tuyết Nhi, cháu ruột của tập đoàn K đứng đầu trong ngành hàng không. Đó là tập đoàn lớn thứ 5 của cả nước. Lời thách thức của cô bé sẽ khiến cho cuộc sống tại trường của cô bé không hề bình yên.
yeah

Chữ ký của aimya2

TRUYỆN NGẮN TÌNH YÊU QUÝ TỘC Phần 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
4rum A2's class :: Forum :: Văn học-
Đăng Nhập NhanhThanks for viewing Teen Bình Dương ^_^!
.:Đăng kí:. | .: Quên mật khẩu :.
----